Cảm giác bị tai nạn ô tô đâm khi đi xe đạp như thế nào? (phần 2)

Dạo quanh những nhóm đạp xe đủ lâu và cuối cùng bạn sẽ nghe thấy ai đó nói: “Khi đi xe đạp, bạn có thể đã từng bị tai nạn, nếu chưa thì cũng sắp bị ô tô cán thôi”. Nhưng tình huống thực sự không hẳn là thảm khốc như câu nói này.

Câu chuyện của Lucas Euser

Vận động viên xe đạp chuyên nghiệp đến từ Boulder, Colorado. Bị tai nạn năm 2009

“Lúc đó tôi đang tập luyện cường độ cao với Dan Martin ở Girona, Tây Ban Nha. Chúng tôi đi cách nhau một đoạn – khi bạn là một vận động viên chuyên nghiệp, bạn thường đi xe cùng nhau nhưng không tập cường độ cao với nhau bởi vì mọi người đều có mục tiêu cũng như sức lực là khác nhau. Vì vậy, Dan đi phía trước tôi khoảng 100 mét. Lúc đó chúng tôi đã đi được 15 phút tăng tốc, rồi có một cái ô tô đi vượt qua bên trái tôi thật chậm. Anh ấy đang chậm lại vì anh ấy đã rẽ phải, nhưng anh ấy đã nhầm lẫn và nghĩ Dan là tôi. Người lái xe quay sang tôi. Lúc đó cả 2 phương tiện đang lao xuống dốc đồi, GPS báo tôi đang đi với vận tốc 56 km/h, tôi bị ngã chúi vào ô tô và thậm chí lăn vào gầm xe.

Câu chuyện của Lucas Euser

“Tôi vỡ nắp gối và đã gãy vụn sáu xương sườn. Tôi không mất ý thức nhưng tôi thực sự sợ hãi. Tôi không thể di chuyển chân của tôi và đã hoảng loạn “giờ thì năm nay sao có thể đua tiếp?”

“Tôi đã dành tháng sau đó một mình trong căn hộ của tôi khi đi taxi để phục hồi vì tôi không được bay về Mỹ. Tôi đã nghỉ đạp xe khoảng sáu tháng; khi gần như nửa thân dưới của bạn đã vỡ vụn thì không thể chữa lành nhanh chóng được. Tôi không thể kiếm nổi một hợp đồng nào cho năm sau và đến tận tháng Giêng, tôi đã ký một hợp đồng trị giá 0 đồng với Spider Tech. Điều này thực sự làm tổn thương sự nghiệp của tôi và tôi biết về lâu dài nó có thể sẽ rút ngắn sự nghiệp của tôi do bệnh viêm khớp. Bây giờ tôi thực sự biết rằng tôi sẽ không thể còn đi xe đạp mãi mãi được nữa. “

Tai nạn đã thay đổi tôi như thế nào?

Tôi trở nên thận trọng và bảo vệ bản thân kĩ càng hơn nhiều trước khi bắt đầu đi xe. Tôi không còn đi xe rồi đeo tai nghe nữa và tôi cố gắng  tỉnh táo để thực sự nhận thức được những gì đang xảy ra xung quanh. Nó cũng làm tôi suy nghĩ về sự nghiệp của mình từ nay về sau khi tôi đã không còn là một vận động viên đua xe đạp chuyên nghiệp nữa. Cùng với Biju Thomas, tôi phát triển một mũ bảo hiểm cảm biến tai nạn [ICEDot] có thể gửi thông tin thông báo khẩn cấp nếu bạn có thể sắp bị đâm. Tôi rất thích làm việc trong thế giới công nghệ thể thao, và đó là điều mà tôi không thể phát hiện ra nếu không có vụ tai nạn năm đó. “

Câu chuyện của Brad Stulberg

Nhà báo tự do và huấn luyện viên điền kinh từ San Francisco. Bị tai nạn năm 2013

Tôi sống ở San Francisco, một thành phố có nền văn hóa đạp xe tuyệt vời, nhưng đi xe thích nhất là qua cầu Cổng Vàng ở hạt Marin. Để đến đó bạn phải băng qua Sausalito, qua rất nhiều khách du lịch.

Câu chuyện của Brad Stulberg

Tôi đang đạp xe về nhà sau chuyến đi dài đến 90 dặm ngày hôm đó. Mệt mỏi, cạn kiệt sức lực và cáu kỉnh, tôi chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi. Và đó là lúc tai nạn xảy ra, như một thước phim quay chậm. Tôi đang đi về phần bên phải đường và thấy một chiếc ô tô Jeep Cherokee bên trái. Người lái xe đang chụp ảnh thác nước, anh ta rê xe ngay vào tôi, kẹp tôi và xe vào lề đường. Tôi văng lên vỉa hè.

Suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi lúc đó là “Mình có ổn không? Xe đạp của mình có ổn không?” Tôi có vài xết xước xát, dù sao thì cũng ổn. Tôi và gã lái xe không trao đổi thông tin gì, anh ta nói tiếng Anh khá tốt và thành thật. Dù sao thì tôi cũng đang muốn về nhà nên tôi bỏ qua, chỉ mắng anh ta 1 lát vì tội chụp ảnh qua điện thoại lúc đang lái xe.

Tai nạn đã thay đổi tôi thế nào?

Tôi không còn đạp xe qua khu vực đó nữa, không muốn mạo hiểm tính mạng thêm. Tôi cũng không đạp xe nghe nhạc nữa.

 

Cảm giác bị tai nạn ô tô đâm khi đi xe đạp như thế nào? (phần 2)

Xe đạp Nhật Nghĩa Hải

(nghiahai.com)